Thứ Bảy, 3 tháng 8, 2013

Tình bạn… không tốt hơn ranh giới (!)

Rành rọt trong ký ức, ngày còn học phổ quát, tôi lớn hơn Trung chưa đầy một tuổi, vậy mà nhất nhất bắt nó gọi bằng anh. Tôi nhỏ hơn Hà có mấy tháng tuổi vẫn nhanh miệng gọi Hà bằng anh ngọt xớt. Đại loại như vậy, từ bé đến trước tuổi 36: Cứ ai nhỏ tuổi hơn - tôi xưng em, lớn hơn - tôi trân trọng gọi bằng anh! Chỉ những ai đồng niên, cùng khóa tôi mới gọi là bạn.

6 tháng trước, tôi vào phố biển Nha Trang (Khánh Hòa) nhận công tác. Đất khách, không một người nhà, không bạn bè, chiến hữu… Cũng nên chi mà lòng miên man buồn. Sau thời kì nhốt mình trong phòng vắng, lảng vảng với những ý tưởng báo chí. Vào một chiều mưa, tôi “cao hứng” đi bộ dọc phố Trần Phú ngắm biển, ngắm người. Mỏi chân, tạt vào một quán nhỏ, nhấm nháp tách cà phê nóng… Quán vắng khách, phía bàn bên cạnh, một lão già trạc tuổi bố tôi cũng đang chậm rãi thưởng thức trà và viết...

Chú là nhà báo hả? - Sau câu hỏi ấy, tôi ùa vào bắt chuyện vì quá thèm cái cảm giác được hàn huyên. Lão cũng xởi lởi như thể tôi và lão từng quen nhau. Vài ngày sau, vẫn quán cà phê cũ, tôi và lão đã là bạn của nhau!

Mấy tuần sau nữa, nhóm bạn chí cốt của lão nhận tôi làm thành viên với "điều kiện" khôn xiết giản đơn: Tổ chức một bữa tiệc lai rai…

Trong bữa tiệc hôm đó, tôi buông ghi-ta, một lão bụng phệ kéo cải lương nghe não ruột, vậy mà cả nhóm cười nao núng. Một lão khác tựa vai vào lưng tôi khề khà: “Rượu ngon không có bạn hiền/ Không mua không phải không tiền không mua”. Lão khác nữa, tóc bạc phơ, người gầy rộc, rỉ vào tai tôi mặc cả bàn nhậu đều thấu màng tai:

- Ông ạ, ông chỉ bằng tuổi con trai tôi. Ở nhà, tôi phải luôn miệng khuyên bảo, vì lúc nào nó cũng như con trẻ. Còn ông thì… Một bữa tập trung mà thiếu ông cũng mất vui! Thế mới lạ chứ!

Lão dứt lời, tiếng cười rộ lên át tiếng sóng biển.

Thế đấy! Cuộc sống nơi đất khách cứ diệu vợi, man mác. Một tuần đôi bữa, chúng tôi lại hàn ôn, túm tụm. Lúc cơm bụi, khi bia tươi, cà phê... Lâu lâu, mượn cớ lấy nhuận bút, hết ông này rồi đến ông kia lại bày trò khao nhau bữa mồi biển tươi tươi gọi là có chút khích lệ nhau để nô nức làm nghề.

Và khi cuộc sống bắt đầu trang bị cho tôi sự lẫm chẫm thích nghi, thì quỹ thời kì công tác đã kiệt. Tôi được lệnh trở về Hà Nội nhận nhiệm vụ mới. Quân lệnh như sơn: Từ ngày biết tin đến lúc khởi hành thật hấp tấp.

Hôm tôi lên tàu ra Bắc, mấy ông bạn già cẩn trọng ra ga tiễn. Còi tàu rú vang như xát muối vào lòng. Một đôi lão tóc bạc sụt sịt, giấu tôi ánh mắt ngân ngấn đỏ. Nhìn những bàn tay xù xì vẫy chào tiễn biệt, tôi vội nép mình vào khoang tàu như trốn chạy… Một cảm giác nghẹn ngào, nuối tiếc như vừa mất đi một thứ gì đó thật giá trị của thế cục.

Chiều nay, Hà Nội mưa, tôi mở đọc bức thư người bạn già vừa “meo”. Đại ý bức thư là một câu chuyện triết lý rất hay về cách làm người.

Nhớ bạn, thoáng trong ý nghĩ và xúc cảm của tôi, những câu văn cứ thế tuôn chảy.

Và rồi tôi ngồi ngay ngắn vào bàn…

Tôi viết mấy dòng ngoằn nghèo gửi đến những lão bạn già của tôi!

... Tôi viết để gửi đi một cách nhìn về tình bạn!

NGUYỄN TẤN TUÂN